I LOVE VIET NAM

Time is money

Tài nguyên dạy học

TỪ ĐIỂN TRỰC TUYẾN



Tra theo từ điển:



LIÊN KẾT WEB

dich thuat cong chung

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Cảnh đẹp

    Tin giáo dục

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Mouse

    Chào mừng quý vị đến với website của Nguyễn Hữu Phước

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Gốc > Thơ vui >

    VỢ LÀ GÌ?

    Vợ là mẹ các con ta
    Thường kêu bà xã, hiệu là phu nhân
    Vợ là tổng hợp: bạn thân
    Thủ trưởng, bảo mẫu, tình nhân, mẹ hiền.
    Vợ là ngân khố, kho tiền
    Gửi vào nhanh gọn, hơi phiền rút ra
    Vợ là biển cả bao la
    Đôi khi nổi sóng khiến ta chìm phà
    Vợ là âm nhạc, thi ca
    Vừa là cô giáo, vừa là luật sư
    Cả gan đấu khẩu vợ ư?
    Cá ươn không muối, chồng hư cãi vờ (vợ)
    Chồng ơi! Đừng có dại khờ
    Không vợ, đố biết cậy nhờ tay ai?
    Vợ là phước lộc thọ tài...
    Thuộc trăm định nghĩa, trả bài vợ khen
    Vợ là thượng cấp chỉ huy
    Là người lãnh đạo, bảo gì, chồng vâng!
    Vợ là bà... mẫu, ông... thân
    Sớm hôm hiếu thảo, ân cần dám quên
    Vợ là cảnh sát ven biên
    Chồng mà “đi lạc”, bắt liền, điều tra!
    Vợ là nội tướng trong nhà
    Đồng hồ luôn kiểm, giúp ta đúng giờ
    Vợ là chủ nợ ngây thơ
    Cho chồng tháng tháng ngon ơ, nộp tiền
    Vợ là thư kí rất siêng
    Thư từ, ngăn kéo toàn quyền moi ra
    Vợ còn đại diện quan toà
    Bắt tội phải nhận, bảo tha được nhờ
    Vợ là bà chủ căn cơ
    Quen mồm sai vặt, con thơ ngại bồng
    Vợ còn là những cơn giông
    Thổi chồng ra ngủ sa lông là thường
    Vợ là cung cách đế vương
    Áo quần sang trọng, đúng đường văn minh
    Vợ với Táo chẳng thân tình
    Chồng bèn một bếp một mình quyền uy
    Phát thanh đài vợ rất chì
    Cằn nhằn trăm chuyện phát đi đêm ngày
    Vợ là võ sĩ cao tay
    Ngọn quyền, môn cước nàng hay thử chồng
    Vợ là... đủ thứ biết không?
    Nếu mà muốn định nghĩa xong, cả đời!

    Lại có thơ rằng:

    Vợ người mặt phấn mày hoa,
    Vợ mình cũ kỹ mái già mấy con.
    Vợ người óng ả thon thon,
    Vợ mình ục ịch như hòn đá lu.
    Vợ người như buổi trăng thu,
    Vợ mình như buổi mây mù mùa đông.
    Vợ người mắt biếc môi hồng,
    Vợ mình con mắt thâm quầng lo âu.
    Vợ người như báu như châu,
    Vợ mình héo quắt như tàu chuối khô.
    Vợ người như lụa thủ đô,
    Vợ mình như tấm vải thô cuối làng.
    Vợ người như tiếng oanh vàng,
    Vợ mình như tiếng giần sàng đụng nhau...

    Nhưng:

    Nếu mình lộn xuống sông sâu
    Vợ sẽ như thể con tàu, cứu lên
    Vậy thì lấy vợ... rất nên!

    Sưu Tầm

    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Hữu Phước @ 17:00 06/04/2012
    Số lượt xem: 129
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    HẠNH PHƯỚC

    Visit My Photos - 12 Pics

    My Album